Chia sẻ về sách Sinh ra để xuất chúng – Đặng Trầm

Tổng hợp ReviewMục: Sách Tiếng ViệtChia sẻ về sách Sinh ra để xuất chúng – Đặng Trầm
Đặng Trầm viết 4 tháng trước
Có những cuốn sách bạn chỉ cần đọc 1 lần thôi. Nhưng cũng có những cuốn sách sẽ theo bạn suốt cả cuộc đời. Mình sắp thuộc lòng cuốn này giống Thánh kinh Coco Chanel rồi các bạn ạ, cứ thi thoảng lại giở ra đọc random vài trang và mỗi lần đó lại nhận được một bài học khác nhau. Dù mình không có tố chất để trở nên xuất chúng gì cả, nhưng mình học được rất nhiều từ tư duy và thái độ với công việc, cuộc sống của Elaine. Mình luôn thầm cảm ơn việc đọc sách và được trải nghiệm rất nhiều hỉ nộ ái ố trong cuộc sống đã tôi rèn cho mình khả năng cảm nhận thật tốt để có thể học hỏi từ bất cứ điều gì, và hôm nay mình nhận được thông điệp này:

Chia sẻ về sách Sinh ra để xuất chúng - Đặng Trầm

“Tôi học được theo cách khó khăn rằng, có một đường ranh mỏng manh giữa một người làm việc chăm chỉ và một kẻ nghiện công việc – người chôn vùi bản thân trong công việc và vô tình tránh né tham gia vào chính cuộc đời mình. Suy xét lại, rõ ràng là tôi luôn có xu hướng thuộc về vế sau. Điều bắt đầu như một sự bù đắp thái quá của một đứa trẻ cho những vật lộn của cha mẹ, dần dà biến thành nỗi sợ thất bại, đẩy tôi vào cuộc đua không ngừng nghỉ, mù mờ với chính bản thân mình. Tôi thấy bản thân kẹt trong khuôn mẫu của chủ nghĩa hoàn hảo. Luôn luôn vươn lên, thậm chí vì những nhiệm vụ cuối cùng hóa ra là tầm phào – các mối quan hệ trở nên độc hại và công việc trở nên quá tải với tôi. Khi bạn đầu tư tối đa cho một công việc nào đó và không cho phép bản thân mình được có bất cứ sai sót nào, bạn sẽ dễ dàng đánh mất tầm nhìn bao quát và trở nên thiển cận. Tham vọng không phải là chuyện xấu, nhưng tôi cần phát triển các thói quen lành mạnh để thực sự thàng công.

[…]

Trong thời gian đầu sống ở New York, tôi được hỏi trong một cuộc phỏng vấn rằng phương châm sự nghiệp của tôi là gì và tôi trả lời một cách đùa giỡn bằng cách thuật lại câu trích dẫn trong phim Crocodile Dundee: “Cắn miếng to hơn bạn có thể nhai và nhai nó nhanh nhất có thể!” Tôi giữ chặt khẩu hiệu đó nhiều năm, nhắc lại nó trên sân khấu, thì thầm nó với bản thân suốt những đêm thức trắng, thỉnh thoảng dùng làm lời khuyên cho mọi người.

Tôi ước mình có thể tua ngược thời gian và rút lại phương châm sự nghiệp này. Bây giờ, ở tuổi ba mươi hai, lời khuyên tốt hơn sẽ là: “Chỉ cắn đủ lượng bạn có thể nhai. Cắn từng miếng một. Nhai kỹ. Nuốt chậm. Hít thở. Chuẩn bị cho miếng cắn tiếp theo. Dành thời gian để cười. Như vậy tốt hơn cho tiêu hóa.”

Nghe không cứng rắn bằng câu trước, tôi biết. Nhưng đây là tư duy của một người chạy đường dài, nhịp độ của người hiểu sự khác biệt giữa cuộc đua nước rút cho chiến thắng ngắn hạn và sức lực đòi hỏi cho thành công dài hạn. Phát triển một sự nghiệp bền vững có thể chống lại thử thách thời gian đòi hỏi năng lượng bền bỉ, thứ chỉ có thể được hình thành dần theo thời gian. […] Một điều ý nghĩa nhất mà tuổi ba mươi dạy tôi đó là CÓ SỰ HỐI HẢ VÀ CÓ SỰ TỪ TỐN, và bạn không thể đạt được một thứ mà không có thứ còn lại.

Bài viết của bạn