Gáy mảnh hững hờ Review Nhanh

Tổng hợp ReviewMục: Sách Tiếng ViệtGáy mảnh hững hờ Review Nhanh
Cao Hoai viết 1 tháng trước
“Gáy mảnh hững hờ” của tác giả Võ Hồng Thu – một tác phẩm nói về đàn bà, về những mẩu chuyện tình.

Mình thật ra ít đọc những tác phẩm như vậy nhưng do một số bạn bè review hay quá (những người bạn này mình rất quý mến và họ là những người luôn chia sẻ những thông điệp tích cực)

Khi mua về mình đã rất háo hức. Khi đọc lời tựa mình có cảm giác hơi lạ.

Tác giả cổ vũ tình yêu mãnh liệt – theo mình là tình yêu bất chấp tất cả.

Bắt đầu đọc đến các mẩu truyện thì mình càng có cảm giác nặng nề hơn. Mỗi câu chuyện là một số phận, hoàn cảnh khác nhau, là cách người phụ nữ xử lý vấn đề trong cuộc sống hôn nhân – tình yêu – tình dục. Nhưng chung quy lại đều đưa ra một mẫu số chung: là đàn bà – phải thế: phải nhẫn nhịn, phải hy sinh, phải khổ cực, phải tinh tế, phải sai, phải yếu đuối, phải độc lập, phải…. hoàn hảo.

“Phải” vậy có sao không? Theo mình…. CHẲNG SAO!

Nhưng điều mình băn khoăn trong tác phẩm là: tại sao tác giả lại bất chấp như thế, một tác phẩm được xuất bản cũng đồng nghĩa với việc nói sẽ tồn tại mãi mãi, không chỉ cho hiện tại, mà cho các thế hệ sau nữa và sau nữa. Giá trị nhân văn dường như chẳng được đề cao trong từng câu chữ của tác phẩm. Mọi thứ như đảo lộn.

“Anh ngoại tình vì anh là đàn ông”

“Em chấp nhận vì em đã hạnh phúc và êm đềm quá dài rồi”

“Em tìm niềm vui bên ngoài vì anh chỉ quan tâm công việc mà bỏ bẫng em”

“Em chấp nhận làm em của chị vì chị là vợ anh ấy, và em yêu anh ấy, chúng ta đều có được thứ mình muốn – thế là đủ”

Nếu tình yêu chỉ cần có tình yêu thì chắc chắn nó không phải tình yêu. Chẳng thể vì có lý do hợp lý thì chúng ta được phép bất chấp tất cả.

Nếu vì người kia sai mà bạn cho phép mình được sai thì bạn không có quyền nói đến chuyện đúng sai.

Các bạn nghĩ sao về tác phẩm này?

Nguồn FB: Cao Hoai

2 Trả lời
Sưu Tầm đã viết 2 tuần trước

“Gáy mảnh hững hờ” gồm 52 truyện ngắn, dày 316 trang. Được biết năm 2020 cũng là tròn 10 năm Võ Hồng Thu viết truyện ngắn đầu tiên. Những truyện ngắn xinh xắn của chị đều được viết theo “đặt hàng” của nhiều tờ báo. Và chị đã lần lượt ra 3 tập sách nhỏ gồm “Trà, cà phê hay là em” (tập truyện ngắn, NXB Thời Đại, Công ty sách Bách Việt 2010); “Nude tình yêu” (tập truyện ngắn, NXB Hội Nhà Văn, Công ty sách Bách Việt 2011); “Môi đưa bão về” (tập truyện ngắn, NXB Hội Nhà Văn, Công ty sách Phương Đông 2013).

Võ Hồng Thu đến với nghề báo khi vừa 21 tuổi. Cuộc đời làm báo đến nay đã gần 30 năm, khiến chị được gặp gỡ nhiều con người, trải qua nhiều cảm xúc. Sự mẫn cảm và chắc chắn là do cái duyên với văn chương đã khiến chị có những trang viết diễm tình đầy cám dỗ bạn đọc.

Khi những truyện ngắn đã in báo, chị đưa lên trang Facebook cá nhân, sự đồng cảm của bạn đọc cho chị tự tin rằng mình đang có độc giả. Và điều đó cũng khiến chị luôn cố gắng hơn, sau mỗi trang viết.

Với Thu, tình yêu đẹp nhất khi nó có thể can đảm “sống” được trong chật hẹp, trần trụi và bộn bề của phố phường hiện đại. Trải qua 10 năm viết khá đều, chị vẫn trung thành với duy nhất một thể loại truyện tình yêu.

Sưu Tầm đã viết 2 tuần trước

Truyện Thu viết được nhận xét là viết về chyện tình mà trần trụi như miêu tả một người thiếu nữ khỏa thân. Lối viết mạnh bạo nhưng sâu sắc của tác giả đã đem lại cho người đọc cảm nhận được "độ" nồng nồng một hơi thở hiện đại, ngột ngạt đầy chân thật.

Độc giả ban đầu rất có thể có cảm giác khó chịu khi bước vào những câu chuyện này, vì sự mệt mỏi, chán nản mơ hồ nào đó về cuộc đời. Bởi cảm giác vốn đã quá mệt mỏi giữa cuộc sống hiện đại này. Thế nhưng những câu chuyện ấy sẽthuyết phục người đọc bằng những ấm áp, dịu ngọt ẩn sau.

Không có chuyện tô hồng hay né tránh bất kỳ điều gì, ngòi bút của nữ tác giả đã len lỏi vào tận những ngõ ngách sâu nhất của mỗi con người để giãi bày cái cách mà những người phụ nữ hiện đại yêu, hận và cuồng nhiệt với miên man cảm xúc và những đớn đau nhọc nhằn. Thế mạnh nhất của chị có lẽ là những miêu tả tâm lý tinh tế, tận cùng.

Còn Thu chỉ nói giản dị thế này về những đứa con tinh thần của mình: Tôi cho rằng giá trị nhất của những gì tôi viết là sự chia sẻ. Và mỗi người đều tìm thấy chút gì của mình trong đó. Dù bạn thất tình, bị bỏ rơi, hay single mom… bạn cũng không bao giờ cô độc. Đâu đó trong cuộc đời rộng lớn này vẫn có những xót xa, day dứt giùm cho bạn.

Từ rất lâu tôi đã nhận ra rằng mỗi một ngày thậm chí là một giờ chúng ta còn được sống với đầy đủ những cảm nhận về đời lấp lánh muôn màu thật đáng để ta nâng niu. Có lẽ nên sống thật sâu trong từng ngày, để sau này khỏi ân hận.Bạn đọc truyện của tôi mà thấy có sự thân gần là vì đó là những câu chuyện đi ra từ cuộc sống. Thậm chí bạn muốn… gặp tác giả, thì tôi cho là mình đã thành công. Tôi yêu thích những cá tính nồng nhiệt. Truyện của tôi hình như cũng thiên vị những phụ nữ dám sống hết mình và có năng lực yêu người khác bằng những kỹ năng thuần thục, mọi lĩnh vực. Và tôi cũng muốn xây dựng những nhân vật nam như thế nhưng chưa được như mong muốn.

Sến, hẳn một số độc giả sẽ nhận xét thế khi đọc truyện tôi. Không sao, người ta sống mà không cần nhạy cảm, không còn biết mủi lòng, bay bổng, mơ mộng; toàn chai sạn và ráo hoảnh thì sống nghĩa gì. Mà giống đa cảm nhan nhản ra đấy, dù đời sống đầy rẫy đua tranh mệt nhọc. Họ ùa vào trang viết của tôi, tự nhiên. Dụng công duy nhất của tôi chỉ là, dám chán sự cũ kỹ. Bởi thế, dù đã viết hàng trăm câu chuyện tình yêu, hình như tôi vẫn chưa bị bạn đọc … ngấy ?

Còn đây có lẽ là nhận xét tinh tường nhất, hiểu Võ Hồng Thu cả về văn và người : Một chất đàn bà thấm đẫm trong mỗi câu chữ. Cái chất đàn bà đầy nhục cảm, đầy dâng hiến, đầy vị tha và ăm ắp yêu thương. Nó đàn bà đến nỗi mỗi rung động của từng câu chuyện, từng chi tiết, từng nhân vật còn nguyên sự cả tin khạo khờ khi đàn bà yêu… Để mà nếu không biết tác giả, sẽ khó có thể nghĩ đó là văn của một người phụ nữ từng trải, đầy chiêm nghiệm mà là của một thiếu nữ vừa mới bước vào đời với bao khát khao.

Bài viết của bạn