Góc review Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải

Tổng hợp ReviewMục: Sách Tiếng ViệtGóc review Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải
Nguyễn Hữu Hân viết 1 tháng trước
Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải là cuốn sách dành cho những tên điên rồ, những kẻ gây rối, những người chống đối, những mảnh ghép hình tròn trong những ô vuông không vừa vặn… những người nhìn mọi thứ khác biệt, không quan tâm đến quy tắc. Mọi người có thể đồng ý, có thể phản đối, có thể vinh danh hay lăng mạ họ, nhưng điều duy nhất bạn không thể làm là phủ nhận sự tồn tại của họ. “Đó là những người luôn tạo ra sự thay đổi trong khi hầu hết con người chỉ sống rập khuôn như một cái máy”. Đa số đều nghĩ họ thật điên rồ nhưng nếu nhìn ở góc khác, ta lại thấy họ thiên tài. Bởi chỉ những người đủ điên nghĩ rằng họ có thể thay đổi thế giới mới là những người làm được điều đó. Nếu không có thế giới quan mới thì Issac Newton, Albert Einstein hay Steve Jobs sẽ không đưa thế giới đến thoát ra được cái khuôn đó.

Xin được trích dẫn một vài câu nói cá nhân mk thích

1 “…..Trí thông minh đối với tôi là một sự phiền toái, bởi thông minh hay không không phải điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là bản thân có thể gánh vác được trí thông minh và tài hoa của mình hay không! Nếu không thể gánh vác được, tất cả chỉ là nói suông, cũng chính vì vậy, giờ tôi mới ở trong bệnh viện tâm thần.”

2”….. Lùi lại hơn một hai trăm năm trước, nếu anh nói với một học giả vật lý hàng đầu thời đó rằng, anh chỉ cần cầm một vật không to bằng tay, không dày bằng cuốn sách là có thể nói chuyện với một người ở nơi xa, nhờ vệ tinh bay quanh địa cầu và một cái thẻ bé bằng móng tay nằm trong vật đó; anh có thể ngồi trước một màn hình nhỏ bé nói chuyện với người lạ cách xa hàng ngàn dặm mà không cần dùng bất cứ sợi dây liên kết nào; anh xem một trận bóng đá ở bên kia địa cầu chỉ nhờ ấn điều khiển tivi; người đó sẽ nghĩ thế nào? Ông ta sẽ nghĩ anh bị điên! Bởi chúng vượt quá phạm trù của bất cứ ngành khoa học nào thời đó, được liệt vào dạng những điều bất hợp lý, đúng không?

Tóm lại, đọc cuốn sách này sẽ mang đến một thế giới quan mới, những điều tưởng như vô lí nhưng lại rất thuyết phục.

Nguồn FB: Nguyễn Hữu Hân

13 Trả lời
Thiên tài bên trái kẻ điên bên phải đã viết 1 tháng trước
Có thể bạn đã biết, thiên tài và bệnh nhân tâm thần chỉ cách nhau bởi một lằn ranh mỏng manh. Họ đều là những kẻ mang trong mình góc nhìn quái dị, ý tưởng lạ lùng, tư duy khác biệt và những hành động bị xem là “chả ra làm sao, chả hợp thời”. Sự khác nhau giữa thiên tài và người bệnh tâm thần ở chỗ, một bên chứng minh được thế giới quan của họ, bên còn lại thì chưa.

Dù vậy, ta không thể phủ nhận thế giới trong mắt của bệnh nhân tâm thần có nhiều điểm thú vị. Thế giới rất rộng lớn và ẩn chứa nhiều điều kỳ diệu mà cho đến giờ, con người vẫn chưa thể lý giải hết. Thế giới cũng đầy những quy tắc và hệ thống một cách nghiêm ngặt. Con người chúng ta, đa số chỉ có thể cảm nhận được một phần nhỏ trong đó. Hiểu biết của chúng ta về thế giới vô cùng hạn hẹp và phiến diện. Vậy nếu ta hiếu kỳ về thế giới này và muốn biết thêm nhiều góc nhìn mới lạ về nó thì sao?

Tác giả Cao Minh đã lựa chọn phương pháp tiếp xúc với những bệnh nhân tâm thần để khám phá những góc nhìn mới lạ ấy. Đó là lý do mà cuốn “Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải” ra đời. Cuốn sách là tập hợp các bài phỏng vấn giữa tác giả và những bệnh nhân tâm thần. Bằng cách đặt những câu hỏi hết sức khéo léo và thông minh, tác giả cố gắng thâm nhập vào thế giới của những bệnh nhân tâm thần, qua đó thể nghiệm thế giới quan của họ. Trong quá trình tiếp xúc, tác giả đã nhận ra một điều thú vị rằng “rất nhiều bệnh nhân tâm thần có đủ khả năng nhanh chóng tìm ra một cách giải thích. Không cần biết là quỷ, hồ, tiên, quái hay vật lý, sinh học, họ đều rất kiên định xác nhận.”

Chẳng hạn như lần tác giả phỏng vấn một bệnh nhân tâm thần là thiếu niên 17 tuổi. Cậu am hiểu vật lý lượng tử theo một cách kỳ dị đến mức, để giao lưu được với cậu, tác giả phải nhồi nhét các kiến thức về vật lý, sinh học; dẫn theo một người trợ giúp là giáo sư vật lý lượng tử trẻ để giải thích những lời cậu nói theo ngôn ngữ chuyên ngành thông thường. Vấn đề là những điều cậu biết, theo như lời cậu nói, là do một sinh vật bốn chiều bảo với cậu, có cả đọc trong sách. Sinh vật bốn chiều ấy, “một phần kết cấu của nó mang tính phi vật chất, chỉ có thể cảm nhận được”. Cậu không thể lý giải được cảm giác nó mang đến cho cậu. Đến đây thì tác giả bắt đầu chất vấn:

“Tôi (tác giả): Nhưng sao cậu chứng thực được cảm giác của cậu là chính xác, đúng hơn là làm sao cậu chứng minh được có ai đó mang đến cho cậu cảm giác đó?

Cậu lạnh lùng nhìn tôi: Lùi lại hơn một trăm năm trước, nếu anh nói với một học giả vật lý hàng đầu thời đó rằng, anh chỉ cần cầm một vật không to bằng tay, không dày bằng cuốn sách là có thể nói chuyện với một người ở nơi xa, nhờ vệ tinh bay quanh địa cầu và một cái thẻ bé bằng móng tay nằm trong vật đó; anh có thể ngồi trước một màn hình nhỏ bé nói chuyện với người lạ cách xa hàng ngàn dặm mà không cần dùng bất cứ sợi dây liên kết nào; anh xem một trận bóng đá ở bên kia địa cầu chỉ nhờ ấn điều khiển tivi; người đó sẽ nghĩ thế nào? Ông ta sẽ nghĩ anh bị điên! Bởi chúng vượt quá phạm trù của bất cứ ngành khoa học nào thời đó, được liệt vào dạng những điều bất hợp lý, đúng không?

[…]

Không lâu sau, cậu thiếu niên đồng ý làm một bài kiểm tra vật lý lượng tử được chuẩn bị riêng cho cậu ấy nhưng kết quả rất tệ. Không biết vì sao, sau khi nghe kết quả đó tôi có chút thất vọng. Nếu cậu ấy thật sự là một thiên tài, cậu ấy cũng chỉ có thể là thiên tài ở tương lai trăm năm sau, thậm chí xa hơn nữa, chứ không thuộc về thời đại của chúng ta. […] Viết đến đây, tôi bỗng nhớ đến một câu Goethe từng nói: ‘Chân lý thuộc về con người, sai lầm thuộc về thời đại.’”

Ngoài ra còn rất nhiều cuộc phỏng vấn với đủ kiểu bệnh nhân tâm thần mang trong mình các vấn đề khác nhau. Có cái hài hước thú vị, có cái làm tác giả và người đọc phải sững sờ đến đáng sợ. Nhiều bệnh nhân có hệ thống logic hoàn thiện đến mức tác giả phải tự hỏi mình, liệu người không đúng có phải là chính tác giả – những người được xem là “bình thường”? Liệu họ có đúng là bệnh nhân tâm thần không? ở vài cuộc phỏng vấn, tác giả đặt câu hỏi để dẫn dắt câu chuyện nhưng cuối cùng, hóa ra người bị là dẫn dắt là tác giả. Kẻ đi săn bỗng chốc thành con mồi.

Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải, vậy ở giữa là gì?

ở giữa phải chăng là những con người bình thường, sống cuộc đời rập khuôn như một cái máy? Khi thấy những kẻ mang ý tưởng quái lạ, nếu nhìn bên phải, họ bị tâm thần. Nhưng nếu thay đổi góc nhìn, hướng mặt sang bên trái thì họ là thiên tài. Dù là tâm thần hay thiên tài thì ta không thể phủ nhận rằng, họ là những gã đầy bản lĩnh khi dám đập tan gông xiềng của quy tắc, đạp đổ mọi rào cản với mơ ước thay đổi thế giới.

Cuốn sách phù hợp với những bạn thích chiêm nghiệm về thế giới, mang tư duy mở, không ngại đón nhận những góc nhìn khác lạ.

Cao Minh đã viết 1 tháng trước
200 CUộC PHỏNG VấN CáC BệNH NHÂN TÂM THầN Và HàNH TRìNH VIếT “THIÊN TàI BÊN TRáI, Kẻ ĐIÊN BÊN PHảI” CủA NHà VĂN CAO MINH

Đá có sự sống và trí tuệ hay không? Liệu có phải chúng ta đang sống ở hai thế giới – một thế giới khi chúng ta mơ và một thế giới khi chúng ta đang thức?

Trong cuốn sách best-seller Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải của mình, tác giả Cao Minh đã phỏng vấn các nhà tâm lý học và những người “không bình thường” để khám phá ra vô số góc nhìn khác biệt, từ đó thấu hiểu thêm về thế giới.

Lời giới thiệu trên ấn bản đầu tiên của cuốn sách là thế này: “Đừng nhìn nhận bản thân giống như một nhân vật trong các cuộc đối thoại. Nhưng khi tỉnh dậy sau một cơn mơ sống động, anh/cô ấy có thể sẽ bối rối không biết thế giới nào mới là thực tại, giống như cốt truyện trong bộ phim Hollywood xuất sắc Inception.”

Một người nào đó trong số chúng ta chắc hẳn sẽ cảm thấy “có lẽ tôi cũng không bình thường”, nhưng “tại sao chúng ta cần phải bình thường?” Nhà văn Cao Minh đã hỏi như thế, “điều gì trên Trái đất này là bình thường, và điều gì là bất thường – giữa hai thứ đó vốn chẳng có ranh giới rõ ràng.”

Tháng 1 năm 2016, ấn bản thứ hai của cuốn sách đã được cho ra mắt. 10 câu chuyện mới được thêm vào bản gốc vốn chỉ có 40, khiến cho dự án của tác giả trở nên hoàn hảo.

Năm 2003, nhà văn Cao Minh còn là quản lý của một công ty sản xuất video. Anh quen một vị bác sĩ tâm lý nọ và trong suốt bữa tối với cô bác sĩ, bạn bè và đồng nghiệp của cô, anh nghe được rất nhiều câu chuyện thú vị về các bệnh nhân tâm thần.

“Tôi thật sự tò mò. Tôi muốn gặp họ, chuyện trò với họ, hiểu cách họ nhìn nhận thế giới,” tác giả chia sẻ.

Sau đó, một trong những vị bác sĩ tâm lý đã giới thiệu anh với một bệnh nhân sau khi được người giám hộ của bệnh nhân đó cho phép.

“Tôi quá hào hứng. Rất khó để nói chuyện rõ ràng, và suốt khoảng thời gian đó tôi còn nói lắp nữa. Trời thì lạnh nhưng tôi không ngừng đổ mồ hôi, khiến lớp áo giữ nhiệt bị thấm ướt hết cả. Tôi chỉ đành từ bỏ,” Tác giả nói về cuộc gặp mặt.

Cao Minh quên dự án đó đi cho đến khi người bạn bác sĩ tâm lý của anh hỏi liệu anh có muốn gặp một bệnh nhân khác không.

“Vào cái đêm trước hôm đi đến gặp bệnh nhân đó, tôi cứ nghĩ mãi một điều: Nguyên nhân giao tiếp thất bại thường không phải do phía đối phương, mà là vì trong nhiều trường hợp, chúng ta vốn ôm giữ trong mình định kiến đối với họ.”

Khi đi gặp bệnh nhân, phản ứng đầu tiên của Cao Minh là hỏi dạo này anh thế nào, giống như chào hỏi những người quen trên phố vậy.

“Nhiều người nói rằng ‘Anh đã biết tôi là…’ Họ biết họ không bình thường và thường chỉ mỉm cười đôi chút khi nói thế, điều đó khiến tôi thấy buồn.” Tác giả chia sẻ.

Nhưng không phải tất cả các đối tượng phỏng vấn đều là bệnh nhân trong bệnh viện tâm thần. “Bệnh nhân trong bệnh viện tâm thần chỉ chiếm 10% trong số những đối tượng phỏng vấn của tôi. Đa số bệnh nhân đều sống ở nhà và bọn họ chính là những người “không bình thường” mà chúng ta hay gọi. Chỉ là họ nhìn nhận thế giới khác biệt mà thôi. Tôi vẫn giữ liên lạc với vài người trong số họ.”

Cao Minh đã nói chuyện với hơn 100 bệnh nhân và những người “không bình thường” trên khắp đất nước Trung Quốc từ năm 2003 tới năm 2008.

Đôi khi anh ấy tiện đường đi công tác rồi đến thăm các đối tượng phỏng vấn, nhưng đa phần, anh ấy đặc biệt đến vì họ.

Đầu năm 2008, sau khoảng 200 cuộc phỏng vấn, anh Cao có cảm giác “viên mãn”. Anh ngừng dự án của mình lại và quay trở về với cuộc sống đời thường.

Năm 2009, sau 3 tháng mệt bở hơi tai với công việc thường ngày, Cao Minh xách vali lên và đi.

“Tôi không cảm thấy thư giãn sau chuyến đi. Não tôi hoạt động với tần suất cao. Tôi muốn làm một điều gì đó, và đã đến lúc rồi.” Anh chia sẻ.

Lúc 2 giờ 30 phút sáng, Cao Minh đánh máy dòng chữ đầu tiên trên diễn đàn Tianya, và 38 ngày sau, 220000 chữ được gõ xong.

“Tôi không tìm được những câu chuyện tương tự trên diễn đàn, vì thế tôi đăng chúng trong thư mục truyện ma – kinh dị. Tôi không quan tâm các độc giả khác có tin những câu chuyện tôi kể hay không.”

Những câu chuyện trở nên cực kỳ nổi tiếng và gần như ngay sau đó, hơn 20 nhà xuất bản đã tới bàn bạc với anh về việc in chúng thành sách. Năm 2010, ấn bản đầu tiên của cuốn sách đã được xuất bản và lượng tiêu thụ lên tới khoảng 2 triệu bản.

Một vài người thắc mắc liệu những câu chuyện tác giả kể có phải là sự thật hay không và liệu chúng có vi phạm quyền riêng tư của các bệnh nhân hay không.

“Tôi đã xin phép những người giám hộ, đồng thời nhiều bệnh nhân vẫn nhận thức được về tình hình của bản thân. Tôi cũng không đề cập đến bất cứ cái tên hay bối cảnh của người nào. Tôi chỉ viết tất cả thành những cuộc hội thoại mà tôi cho là rất truyền cảm hứng, và đôi lúc, nếu tìm thấy hai hay ba đối tượng phỏng vấn có cùng cung cách nói chuyện, tôi kết hợp hai câu chuyện thành một, chẳng hạn như trong câu chuyện cậu bé nói về không gian bốn chiều vậy đó.”

“Bạn có thể nhìn thấy thế giới rực rỡ sắc màu biết bao khi quan sát nó từ một góc nhìn khác. Tôi hy vọng sau khi đọc những câu chuyện của tôi, các bạn độc giả sẽ buông bỏ hết những định kiến về thế giới và ôm ghì lấy thế giới thân thương này trong vòng tay với trái tim rộng mở.” Lời tác giả.

Thiên tài đã viết 1 tháng trước
Thiên tài là một danh xưng đầy kiêu hãnh và tự hào dành cho những người có năng khiếu, năng lực bẩm sinh hoặc có thành tựu vượt xa những tiến bộ và nhận thức cùng thời. Trong tâm lý học, người sáng tạo ra những bài kiểm tra IQ, Alfred Binet, miêu tả những người đứng đầu trong 1‰ của những bài kiểm tra này gọi là thiên tài.

Trái ngược với định nghĩa vang dội chứa đầy món quà ấy, kẻ điên lại được nhắc đến như những cá thể gây rối, lạc loài, những con người được sống mà không có cho mình đầy đủ “nhân quyền”, chẳng thể nào nắm trong tay “năng lực pháp lý”. Tạo hóa trao cho họ sinh mệnh đầy quý giá, nhưng đồng loại của họ lại tước bỏ khả năng được sống với nhận thức của chính mình, đưa họ vào chiếc lồng ngăn cách với nhân gian.

Thiên tài – kẻ điên là trắng với đen, là hai giọt nước khác màu trong biển lớn, nhưng một được bay lên trời cao làm mây trắng, một bị vùi lấp dưới vạn dặm biển sâu. Xuyên suốt cả cuốn sách là cuộc trò chuyện của tác giả với các bệnh nhân, những kẻ bị xem là tâm thần, những mảnh ghép hình tròn trong các ô vuông không vừa vặn. Chẳng một nhân vật nào có quê quán họ tên, chỉ đơn thuần là danh xưng anh, tôi, cô ấy. Qua mỗi trang sách, từng bí ẩn được bắt đầu:

“Không, hòn đá rất có thể cũng có sinh mệnh, chỉ là hình thái không giống. Chúng ta thường nghĩ, sinh mệnh có mắt, mũi, tay, chân, thật ra hòn đá là một loại sinh mệnh khác. Nhìn thì tưởng không cử động, nhưng thực chất chúng cũng biết cử động đấy, chỉ là quá chậm, chúng ta không cảm nhận được mà thôi. Chuyển động của chúng dạng bị động, gió thổi, nước xô, động vật ném đi.”

“Sinh mệnh và cái chết chỉ là do chúng ta đặt tên, sinh mệnh bản thân chưa chắc đã tốt, cái chết cũng chưa hẳn là xấu. Chúng chỉ là những giai đoạn bắt buộc mà thôi. Hiện nay, giai đoạn chúng ta gọi là sinh mệnh chỉ là đoạn sau của một vòng quay lớn, trước đó chúng ta đã trải qua các giai đoạn khác, về sau cũng sẽ trải qua những thứ khác nữa, nhưng chúng ta không rõ đó là gì.”

Từng tư duy mạch lạc rõ ràng, khối lượng kiến thức khổng lồ mà bệnh nhân tâm thần cung cấp cho tác giả khiến cho mỗi người đều phải hoài nghi bản thân. Rốt cuộc những logic và nhận thức từ trước đến nay của chúng ta phải chăng là quá nhỏ bé? Điều đáng ngạc nhiên nhất về những bệnh nhân này là hiểu biết của họ về các lĩnh vực tâm lý, khoa học, xã hội đều vô cùng xuất sắc, lý lẽ chặt chẽ vững vàng, tuyệt nhiên không có một khe hở. Ranh giới duy nhất giữa những kẻ điên như thế và thiên tài chỉ mong manh ở một điểm: Thiên tài chứng minh được thế giới của mình, còn kẻ điên thì chưa kịp làm điều đó. Chỉ một điểm ấy thôi mà đã tạo ra khoảng cách giữa địa ngục và thiên đường.

Nỗi đau của từng nhân vật được khắc họa mạnh mẽ và mãnh liệt qua những từ ngữ vừa chân thật vừa giản đơn:

“Anh ta đã dùng cách của mình để chứng minh với tôi, anh ta không hề nói dối, cho dù anh ta có thật sự điên hay không. Sau câu chuyện này, có một câu hỏi thường xuyên quấy nhiễu tôi: Giới hạn của thực tế nằm ở đâu? Liệu có giới hạn nào phù hợp với tất cả mọi người? Lấy gì để đo lường đây? Tôi vẫn luôn nhớ câu cuối cùng anh ta nói, được lưu trong máy ghi âm của tôi: “Thật sự muốn được nhìn thấy lại trời xanh.”

Từng câu từng chữ của “Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải” như không ngừng nhắc nhở rằng: Dù sự thật có là thế nào thì xét cho cùng, khi đối diện với những điều chưa biết không cần sợ hãi, phải học cách tôn trọng sự tồn tại của chúng. Đó cũng là sự tôn trọng đối với sự tồn tại của bản thân. Cho bản thân một cơ hội thử tìm hiểu, phân tích, như vậy mới có khả năng tư duy và khám phá.

Linh Nguyễn đã viết 1 tháng trước
Đôi điều chia sẻ cuốn “Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải” của tác giả Cao Minh

Quay trở lại review thì về hình thức cuốn sách này mình rất thích tông trắng, đen. Nhìn rất cá tính và thể hiện được cái chất riêng với hình ảnh hai khuôn mặt đối nghịch nhau. Nếu chấm điểm thì mình sẽ chấm 9.5 cho bìa sách.

Có lẽ nhìn bìa, với tên sách “Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải” thì mình chắc nhiều bạn sẽ liên tưởng nội dung liên quan giữa cuộc đọ sức giữa thiên tài và người điên. Nếu không đọc qua review thì mình cũng nghĩ như vậy. Nhưng khi đọc rồi mới thấy khác. Đây là cuốn sách lạ lùng nhất mà mình từng đọc bởi mình đã đọc nhiều cuốn sách trước đây nhưng chưa cuốn nào khiến mình phải đọc hết 1 truyện ngừng lại suy ngẫm, chưa hiểu lắm đọc lại tỉ mỉ rồi lại suy ngẫm. Khi đọc thì thế giới ấy cứ quay cuồn trong tâm trí mình và cái này có lẽ gọi là càng đọc càng bị cuốn theo.

Nội dung của cuốn sách là những cuộc trò chuyện, trao đổi giữa tác giả với tư cách là người hỗ trợ trao đổi với những người mà xã hội cho rằng họ bị mắc bệnh lý tâm thần hay có thể bị điên. Cách dẫn dắt mạch truyện của Cao Minh rất thông minh, ông không dùng lời kể với tư cách tác giả mà dùng chính cuộc hội thoại với những nhân vật để người đọc có thể dễ dàng hình dung ra cuộc nói chuyện trong đầu, không cần lời giới thiệu nào mà vẫn khiến mình hiểu được tính cách nhận vật qua câu chuyện họ chia sẻ. Quan trọng là, Cao Minh không coi họ là những người điên, ông thể hiện một thái độ rất trân trọng với những người có trị tuệ vượt xa cả khả năng của xã hội loài người hiện tại. Ông cho rằng có những người đúng là thiên tài thực sự, bởi họ có sự hiểu biết đáng kinh ngạc về vấn đề khoa học mà họ quan tâm như vật lý lượng tử, không gian bốn chiều, thế giới thực, y thuật…

“Nếu cậu ấy thật sự là một thiên tài, cậu ấy cũng chỉ có thể là thiên tài ở tương lai trăm năm sau, thậm chí xa hơn nữa, chứ không thuộc về thời đại của chúng ta.”

Đối với mình, mình rất ấn tượng với câu chuyện đa nhân cách. Sự nhìn thấu một con người không chỉ nằm ở một mặt, bởi mặt còn lại học còn có 2 nhân cách, thiện và ác. Đây cũng có thể không chỉ là một câu chuyện tưởng tượng đơn thuần mà nó đã xuất hiện thật ngoài đời. Và sau khi đọc xong cuốn sách này, mình rút ra một điều dù là thiên tài hay kẻ điên, họ rất giống nhau ở điểm đều rất cô đơn và say mê bất chấp với thế giới của riêng họ.

Đó là tất cả những ưu điểm mình nhìn nhận từ cuốn sách. Chấm điểm nội dung thì mình chấm 8,5

Tóm lại:

Điểm cho cuốn sách này: 9

Nhìn chung đây là một cuốn sách đáng để khám phá. Mình hay đọc văn học nước ngoài vì vậy đây có thể coi đây là một cuốn sách lạ nhất trong tủ sách của mình.

Mình không thích phần phiên ngoại nên mình đã bỏ qua phần này và chỉ tập trung về những câu chuyện.

Cuốn sách này là một đề tài kén người đọc. Mình thấy nhiều bạn review khen cuốn sách nhưng chốt câu cuối nói cuốn sách này hơi khó hiểu. Nhưng thực sự cứ phải đọc lại 2 lần như mình cho chắc các bạn à ##

Cảm ơn các bạn đã dành thời gian đọc bài viết này của mình!

—- Review từ bạn Linh Nguyễn —-

Hà Thu đã viết 1 tháng trước
Nếu bạn đọc lần đầu quyển sách “” Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải”” thì sẽ cảm nhận khó hiểu, khô khan với những quan điểm vật chất, điện tử, các hạt. Tuy nhiên nếu bạn đọc chậm và kỹ, phân tích logic chút sẽ thấy thật bất ngờ, bị cuốn hút theo các câu chuyện của bệnh nhân tâm thần, theo mình ý thức của họ là Thiên tài thì đúng hơn tuy hành động thì giống tâm thần ( so với suy nghĩ của những người trong xã hội). Có những đoạn về đoạn vật chất mình phải đọc đi đọc lại mới hiểu được, đọc xong mới thấy chút kiến thức học Lý cấp 3 khá hữu ích đó. Tác giả như người kể chuyện, dẫn dắt các câu chuyện ở góc nhìn khác nhau, phần phân tích tư duy thì hơi ít, để nhường sân khấu cho độc giả tự suy nghĩ và đánh giá nhiều hơn. Mình rất thích các ý tưởng mới về các góc nhìn, thường khi chúng ta đánh giá ai đó, gặp ai đó lần đầu đều có nhận xét chủ quan trong đầu như dạng “ con này ăn chơi, xinh, sành điệu kiểu gì cũng kiêu” hoặc “ con đấy không giỏi, nhưng được cái may mắn thôi”, đa phần là tiêu cực nhiều hơn khi ai đó hơn mình hoặc ngược lại, ai đó đánh giá bản thân mình ” mày làm thế này không đúng, mày phải thi trường tốt, không nên làm công việc bấp bênh, mày phải học ngành này…” Nếu ai cũng chịu đứng trên góc nhìn của người khác khi đưa ra nhận xét nào đó, thông cảm, thấu hiểu cho nhau thì tốt, vậy sẽ ít cuộc cãi vã và xung đột, mối quan hệ hiền hòa hơn. Vì vậy, hãy làm tới đi, ít quan tâm ánh nhìn và cảm nhận của người khác thì cuộc sống của bạn sẽ dễ thở hơn nhiều, vì bản thân chỉ kiểm soát được suy nghĩ và hành động của mình chứ làm sao kiểm soát suy nghĩ của người khác ??

Đọc xong mình cũng tự hỏi, mình là ai, khi các tế bào chết thay thế tế bào mới 20 năm, sau 20 năm đó mình thành người khác tuy ký ức mình còn lưu trữ mơ hồ nhưng dường như những cảm nhận và ý thức về vấn đề thay đổi so với lúc trẻ thơ. Khi có nhiều ước mơ hồi bé viển vông nhưng mà không thiên về quan điểm xã hội là phải có tiền, địa vị, mà chỉ đơn thuần là ước mơ được làm việc mình yêu thích. Và bản thân mình cũng đã bị đánh mất vì chạy theo tiêu chí của xã hội về các bậc thang trong tháp nhu cầu Maslow.

Trong các câu chuyện đan xen nhau, tác giả gài gắm khá nhiều kiến thức về triết học- các luận điểm, sinh học- một chút tiến hóa loài người, lịch sử học -nền văn hóa Maya có rất nhiều bí mật mà bạn sẽ được biết, vật lý lượng tử- thuyết đa vũ trụ và người ngoài trái đất, tư tưởng vô hình – thần giao cách cảm hoặc nếu khi bạn chết. ở đây, nếu muốn hiểu sâu phần đánh giá cái chết của con người, thì bạn hãy đọc thêm cuốn sách “” Hành Trình về phương Đông” rất hay nhé. Khi kết thúc sinh mệnh, thì con người chỉ chết ở phần thể xác, còn linh hồn là các hạt vật chất sẽ bay lên các tầng ( thường nhân gian có nói là thiên đường hay địa ngục) thì các hạt điện tử có sóng tương thích ở tầng nào thì sẽ bay ở tầng đó, quan hệ nhân quả dựa vào hành động và tư tưởng của người đó lúc còn sống. Đến đây, bạn tự mình cảm nhận có nên tin có ma hay quỷ không? Và con người có thực sự chết đi hay không ? Hay chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác ? Vì thế giới này đều cấu tạo từ hạt vật chất, có nhiều hạt mình sẽ không nhìn thấy bằng mắt thường ví dụ như sóng điện từ.

Một điểm nữa, dân gian Việt Nam có lưu truyền nhiều câu chuyện về soi gương ban đêm dễ thấy ma qủy, khi đọc xong truyện này càng thấy hơi đúng, nhiều lúc buổi tối đọc sẽ hơi sợ vì đọc xong mình nghĩ khá lâu, rồi đi vệ sinh cũng ko dám nhìn vào gương, nhưng càng tưởng tượng nhiều thứ thì sẽ càng bị ám ảnh đó nhé, vì vậy chỉ nên đúc kết lại những điểm hay và ấn tượng nhất để nhớ lâu hơn.

Còn rất nhiều dấu ấn khác mà mình nhớ được sau khi đọc xong 1 quyển sách dày như này, nhưng nên đúc kết điểm ấn tượng nhất thôi, vì nếu viết hết ra thì bạn sẽ biết chi tiết nhiều quá mà mất đi cảm hứng đọc.

Chốt lại, đây là 1 cuốn sách đáng để đọc, nó không kiểu khô khan quá như self-help, có thể hữu ích cho nhiều đối tượng khác nhau từ học sinh cấp 3, sinh viên vì có lượng kiến thức ứng dụng song song với lý thuyết ở trường, không phải học thuộc lòng mà vẫn hấp thụ được, những người đang làm công việc liên quan về tâm lý con người thì càng tốt hoặc đơn thuần giải trí hay bất kỳ ai. Mặc dù mình không thích Trung Quốc lắm, nhưng những tác giả, con người Trung Quốc có khá nhiều người tài, tư duy logic được sâu và tìm hiểu bí ẩn đằng sau 1 con người là gì thì hiếm người làm được và tổng kết nên như tác giả.

— Review từ bạn Hà Thu —

Thiên tài đã viết 1 tháng trước
Con người là sinh vật có thể cho phép trí tưởng tượng của bản thân đi tới cực hạn, tỏa sáng qua những cuốn tiểu thuyết khoa học giả tưởng hay các thước phim kinh dị, nhưng lại quá dễ dàng phủ nhận sự thật chưa được chứng minh. Muôn vàn ý tưởng cứ chập chờn trong tần số não cùa chúng ta rồi lại bị bác bỏ đi, kích thích và nguy hiểm, tỉ như ẩn số về người ngoài hành tinh với cơ thể lạ kì.

Có hay không sự tồn tại của những sinh vật sống khác bên ngoài Trái Đất này? Bạn có thể ngay lập tức phủ nhận “điên mới tin vào điều đó”, hoặc ngồi xuống và lắng nghe thử một vài điều thú vị sau:

Mặt Trời là ngôi sao có thể chứa được khoảng 1 triệu Trái Đất, nhưng khi so sánh với Sao Pistol, nó lại chỉ còn là một chấm tròn. Trái Đất nằm trong Hệ Mặt Trời, Hệ Mặt Trời thuộc Dải Ngân Hà. Tuy nhiên, so với Thiên Hà lớn nhất, nó lại chỉ như đứa em út mới sinh. Thậm chí, khi bốc bừa lên một cái tên, ở trung tâm của Cụm Phượng Hoàng, một hố đen siêu khối lượng có thể chứa tới 20 tỉ Mặt Trời!

Vũ trụ rộng lớn bao la tới vậy, so với nó, nhân loại chỉ là một lần thai nghén trên dải thời gian xuyên suốt mà thôi. Chính vì vậy, một bệnh nhân trong “Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải” từng kể lại câu chuyện của cô với con người bên ngoài vũ trụ:

“Họ nói nền văn minh hiện có của trái đất chúng ta đều là giả, hình dáng do được đắp nặn mà thành. Kỳ thực trình độ kỹ thuật, văn minh trên trái đất rất cao, nhưng không phải tất cả mọi người đều biết. Trước mắt, hơn 60 tỷ người trên trái đất đều giống tôi, là những người không biết chân tướng. Cụ thể dân số trái đất có bao nhiêu người họ không rõ, chỉ biết đại khái khoảng 170 tỷ người. Còn chúng ta chỉ là một bộ phận giả tưởng, được tạo ra để người hành tinh khác nhìn thấy mà thôi.”

Chính bởi không ai trong chúng ta chứng minh được điều cô gái ấy nói là đúng hay sai, cho nên thay vì đứng trên diễn đàn đưa ý tưởng, cô ấy phải ở trong bệnh viện tâm thần. Chỉ biết rằng, nếu chiếu theo góc nhìn đó thì sự xuất hiện của thiên tai, dịch bệnh hay những mối hiểm họa khác đều trở nên hợp lý đến lạ kì, và thứ mà con người tìm ra được là quá nhỏ so với lượng kiến thức vốn có trong dòng chảy của không gian và thời gian.

Dù sự thật có là thế nào thì xét cho cùng, khi đối diện với những điều chưa biết không cần sợ hãi, phải học cách tôn trọng sự tồn tại của chúng. Đó cũng là sự tôn trọng đối với sự tồn tại của bản thân. Cho bản thân một cơ hội thử tìm hiểu, phân tích, như vậy mới có khả năng tư duy và khám phá. Ranh giới giữa thiên tài và kẻ điên mong manh tới mức chúng ta cần không ngừng đặt câu hỏi:

Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải, vậy ở giữa là gì?

Thuy Nguyen đã viết 1 tháng trước
“Khi bạn bước trên một con đường khác biệt với mọi người, nếu thành công, bạn là thiên tài, nếu thất bại, bạn là kẻ điên.”

Ta có thể thấy rằng, khoảng cách giữa thiên tài và kẻ điên là vô cùng gần, gần tới nỗi tác giả Cao Minh phải đặt cho nó cái tên: “Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải”. Cuốn sách là một bản ghi chép dưới dạng hội thoại giữa tác giả cùng với những người mắc bệnh tâm thần. Tuy nhiên, những người được Cao Minh nói đến lại có thế giới quan vô cùng vững chắc, họ có hầu hết thông tin về thế giới này, một lượng thông tin khổng lồ. Nếu như không biết trước rằng họ là bệnh nhân tâm thần, ắt hẳn chúng ta đều sẽ nghĩ rằng họ là “Thiên tài” của thế giới.

Những người bệnh có cái nhìn đa chiều về thế giới, có những lý luận vô cùng thuyết phục về thế giới của riêng mình. Nếu như không tỉnh táo lắng nghe ngay lập tức sẽ bị cuốn vào thế giới của “những kẻ tâm thần” ấy. Cuốn sách là một lượng thông tin khổng lồ về thế giới tâm lý bên trong con người. Các bạn không nhất thiết phải tin hết thảy những điều mà bệnh nhân tâm thần nói đến trong cuốn sách, Tác giả Cao Minh chỉ là người ghi chép lại những tìm hiểu của ông, còn bạn suy luận như thế nào về thế giới, còn phụ thuộc vào chính bạn.

Tôi tham gia trò chơi này, có mục đích riêng của mình, nhưng cũng muốn đem những gì mình biết về cuốn sách truyền đạt cho mọi người với câu trò như một người “truyền giáo”, để mọi người biết thêm về cuốn sách. Đây là một cuốn sách hay, triết lý, khuyến khích mọi người tham gia mua và tìm hiểu.

—- Review từ bạn Thuy Nguyen —

Vi Thanh đã viết 1 tháng trước
Thiên tài bên phải kẻ điên bên trái là một cuốn sách rất thu hút đối với mình, không chỉ là bởi vì nó liên quan nhiều đến tâm lý hay những câu nói ấn tượng mà còn bởi các yếu tố sau.

Thứ nhất cách xây dựng hình tượng nhân vật: Nhân vật tôi trong cuốn sách là một người rất đặc biệt, không phải bác sĩ tâm lý, nhưng lại say mê tâm lý đến mức đi tìm hiểu về các bệnh nhân tâm thần, cách lựa chọn người đối thoại cũng thông minh, bởi vì hầu hết bệnh nhân được lựa chọn đều là những kẻ thông minh điên rồ, giúp câu chuyện viết ra có được tầm sâu và kiến thức đa chiều.

Thứ hai là khung kiến thức: Không thể nói là mình không nghi ngờ các kiến thức được đưa ra trong cuốn sách, nhưng vốn kiến thức khổng lồ được đưa vào từng câu chuyện vẫn khiến mình thán phục, hóa học, vật lý, tâm linh, thiên văn học, lịch sử, triết học… đều có mặt, và mình cảm thấy được tác giả đã có những tìm hiểu, nghiên cứu về các vấn đề này trong quá trình sáng tác. Một tác phẩm thể hiện vốn am hiểu và nhiệt huyết của tác giả, hai nhân tố này mình có thể nhận thấy.

Thứ ba là các cuộc đối thoại: Không chỉ là hai bên cùng nói chuyện thông thường, nó còn cho mình cảm nhận được cảm xúc của người đối thoại và sự thay đổi trong tâm lý của họ.

Chỉ riêng ba yếu tố này thôi cũng đã đủ để mình quay trở lại và đọc cuốn sách này thêm một lần nữa. Không biết các bạn cảm thấy thế nào?

— Review từ bạn Vi Thanh —–

Thiên tài đã viết 1 tháng trước
“Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải” là một cuốn sách gồm nhiều mẩu chuyện ngắn dạng hội thoại của tác giả Cao Minh và các bệnh nhân tâm thần. Mình khá bất ngờ khi đọc những trang sách đầu, mình tự hỏi, đây là những lời những suy nghĩ những quan điểm của một người bệnh nhân trong bệnh viện tâm thần sao? Những người luôn bị gắn mác “không bình thường”. Nó vượt qua khỏi sức tưởng tượng của mình.

Lượng kiến thức họ có, những lập luận, những góc nhìn hoàn toàn mới. Là mới. Chứ không thể nào phủ định nó sai được cả. “Bởi thế giới của chúng ta còn chuwa chuẩn bị sẵn sàng để dung nạp những sự việc kỳ quái hiếm thấy như vậy”.

Đây là một cuốn sách khó đọc với mình, vì trong cuốn sách này chứa một lượng lớn kiến thức về vật lý lượng tử gì đó, mình đọc mãi mà không hiểu. Nhưng, mình vẫn đọc từng câu từng chữ không sót câu từ nào. Mình phải công nhận một điều rằng, cách tác giả viết, dẫn dắt từng câu chuyện rất cuốn hút. Chắc do từ “kinh nghiệm” tiếp xúc với nhiều bệnh nhân “tâm thần” mà ông biết cách làm thế nào để đi sâu vào tâm trí, đi sâu vào thế giới quan của một người để biết được cái mình muốn biết, để thỏa mãn tính hiếu kì, sự tò mò của mình.

Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải đã giúp mình mở mang tầm mắt rất nhiều về các sự việc, hiện tượng xung quanh. Mỗi câu chuyện đều thu hút mình đến lạ, đọc hết cuốn sách mình nhận ra, với một mẩu chuyện mình lại tự động reset lại não bộ của mình, là một cái đầu rỗng để tiếp nhận một quan điểm mới, một góc nhìn mới. Nhưng khi gấp cuốn sách lại mình lại trở về bình thường, với một suy nghĩ “bình thường” mà không để những quan điểm đó thâm nhập vào đầu. Vì trong mẩu chuyện Bên kia bức tường, tác giả có viết rằng “Tôi nghĩ đến câu nói mà rất nhiều bác sĩ tâm lý, bác sĩ thần kinh nói với mình : Nhất định không được quá để tâm đến những lời bệnh nhân nói, đừng suy nghĩ quá sâu về thế giới quan họ nói với anh, nếu không anh sớm muộn cũng sẽ phát điên.”

Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải là một cuốn sách đáng để đọc dành cho các tín đồ thích tâm lý học. Đọc để rõ hơn về những điều “kỳ quái” vẫn luôn hiện hữu trong cuộc sống của chúng ta.

Thiên tài đã viết 1 tháng trước
MộT Số CÂU NóI HACK NãO TRONG “THIÊN TàI BÊN TRáI Kẻ ĐIÊN BÊN PHảI”

1. “Vấn đề không phải anh ta nghĩ quá nhiều hay những người khác nghĩ quá ít, mà là những điều chúng ta chưa biết quá nhiều. Nếu bắt buộc phải dùng từ “nô dịch”, vậy chúng ta đều bị những điều chưa biết nô dịch, cho đến một ngày chúng ta có thể nhìn rõ tất cả sự vật, sự việc xung quanh. Chỉ là, không biết ngày đó bao xa.”

2. “Hôm đó, tôi đã nói với cô bé: Muốn ra ngoài rất đơn giản, chỉ cần giống như linh hồn quấn đuôi lại, chui vào vỏ rỗng để làm người. Muốn người ta không coi mình là bệnh nhân tâm thần, nhất định phải giấu kĩ một vài suy nghĩ, không được tùy tiện nói cho người khác biết, như vậy mình sẽ được an toàn.”

“Tôi: ừm…anh có thể nói cho tôi biết đáp án là gì không?

Anh: Được, tôi có thể trả lời câu hỏi này cho bất cứ ai, rất đơn giản, dù bản thân ở thời đại nào, yên ổn cũng được, chiến loại cũng được, thói đời đảo điên cũng được, chỉ cần hai chữ: ẩn nhẫn, khiêm nhường.

….

Anh: Có thể…có thể tôi bị mắc bệnh tâm thần, chỉ là tôi có tiền, không ai cảm thấy tôi điên, những người không có tiền mới thành kẻ điên…”

3. Anh: Cơ thể chúng ta đã thay đổi, ý thức của chúng ta chỉ có thể dựa vào ký ức mà chống đỡ, nhưng bản thân ký ức lại chỉ có giá trị tồn tại thông qua hoàn cảnh và những người xung quanh, nếu không có những điều đó, ký ức và ý thức sản sinh nhờ ký ức sẽ không còn bất cứ ý nghĩa gì… ý thức về bản chất dựa vào hoàn cảnh, dựa vào những người xung quanh, vì vậy thật ra, anh không phải là anh, tôi cũng không phải là tôi, chúng ta mới là anh.

4. “Tôi: Người trong cùng một thế giới nhìn thấy thế giới khác nhau. Ngược lại, những thế giới không giống nhau này cũng ảnh hưởng đến bản thân người nhìn thấy chúng.

Cô: Gần đây anh thích nói chuyện vòng vo nhỉ, anh có nhận ra không?

Tôi cười: ý tôi muốn nói là: Nếu một thế giới có thể diễn giải thành nhiều hình dạng, vậy đi xem thế giới của người khác trông như thế nào cũng rất thú vị.”

5. “Còn người khác nhìn nhận thế nào, tôi đều chấp nhận, vì thế giới này chính là như vậy, thừa nhận sự tồn tại của những thứ không giống với bản thân rất quan trọng. Năng lực chịu đựng của tôi không thành vấn đề. Buổi sáng mỗi ngày lúc “sinh ra” tôi đều chuẩn bị tâm lý ổn thỏa, chuẩn bị tiếp nhận những thế giới không giống nhau. Rồi đến tối hôm đó tôi “chết đi”, kết thúc những việc cần quên lãng, lưu trữ những điều cần lưu trữ.

Tôi chinh là như vậy, sáng sinh chiều chết, đối diện với mỗi ngày.”

Thiên tài đã viết 1 tháng trước
Hi vọng là ánh sao soi sáng màn đêm, là ngôi nhà của những người con tha phương đang lạc lối. Nhưng trong “Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải”, từ ngữ tuyệt đẹp ấy lại giống như tiếng cầu khẩn thầm lặng, mang theo khát vọng về những điều nhân loại xem là bình dị đời thường:

“Chuyện sinh tử không quan trọng, quan trọng là tôn trọng sinh mệnh của chính mình. Sinh mệnh có cao quý hay không cũng không quan trọng bằng việc tôn trọng sự tồn tại của bản thân. Khi bản thân vẫn còn sinh mệnh, vẫn còn tồn tại, sẽ mang theo trái tim của con người, không ngừng đi tìm đáp án. Có đáp án hay không không quan trọng, quan trọng là bản thân có niềm hi vọng.”

“Thật sự muốn nhìn thấy lại trời xanh.”

Trong những câu chuyện của Cao Minh không nhân vật nào có quê quán họ tên, chỉ đơn thuần là danh xưng anh, tôi, cô ấy. Sự tồn tại của họ như đã bị xóa đi, dấu vết cuối cùng là những lời bộc bạch và bí ẩn không cách nào giải đáp. Trong vũ trụ vốn rộng lớn đến chưa đại lượng gì đo được, họ lại cô độc và lạc lõng giữa ranh giới của đúng – sai, kẻ điên – thiên tài. Những con người khác biệt ấy trở thành linh hồn tha phương không có nổi cho mình một ngôi nhà chỉ bởi thay vì nói chuyện trà dư tửu hậu, họ dám nghĩ tới điều chẳng ai nghĩ ra.

Mỗi chúng ta đều cho rằng bản thân bình thường, cho đến ngày phát hiện ra góc nhỏ đặc biệt như đôi cánh giữa loài người vốn chỉ đi bằng hai chân. Đập cánh vút bay lên trời cao hay ẩn mình và bước đi giống những kẻ khác, đó là lựa chọn, cũng là câu hỏi của riêng bạn ngày hôm nay.

Hoang Thanh Thuy đã viết 1 tháng trước
Khoảng cách giữa thiên tài và kẻ điện thực chỉ là một ranh giới mỏng manh mà thôi. Bọn họ đều có suy nghĩ quái lạ, đều sống trong thế giới của riêng mình mà người bình thường vốn không thể hiểu được. Cuốn sách này là một trong những cuốn sách hay nhất mà mình từng đọc. Nó đề cập đến những khía cạnh của cuộc sống như Vật Lý Lượng Tử, Đa Nhân Cách, Sinh Mệnh, Cảm giác, Giấc mơ,… thông qua những đoạn hội thoại giữa tác giả và đối tượng. Thật ra, bọn họ là kẻ điên nhưng lại có suy nghĩ của một thiên tài!

Thoa Kim đã viết 1 tuần trước

THIÊN TÀI BÊN TRÁI – KẺ ĐIÊN BÊN PHẢI

Chính thức bị thôi miên bởi tác giả #caominh. Sẽ mua hết tất cả sách do tác giả Cao Minh viết.

Lối viết lôi cuốn, thẳng thắn, lập luận chặt chẽ, chứa đựng vô số kiến thức đa ngành, từ vật lý, lịch sử, sinh học, triết học, tôn giáo … khiến mình cầm sách lên sẽ điên cuồng đọc không dứt ra được.

" Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ " là lời cuối cuốn sách. Cũng là những trải nghiệm của tác giả trong cuốn sách với những lần gặp gỡ các bệnh nhân tâm thần. "Nếu một ngày anh thấy tôi điên, thật ra chính là anh điên".

Gấp lại cuốn sách cũng là lúc bản thân tự hỏi, ai mới thật sự là kẻ điên, bệnh nhân điên, tác giả điên, hay chính người đang đọc sách mới điên? Tại sao các bệnh nhân tâm thần có thể dễ dàng đưa ra quan điểm của họ để giải thích các hiện tượng siêu thực một cách rất hợp lý: tại sao lại có thần giao cách cảm, tại sao phụ nữ lại khó hiểu hơn đàn ông, tại sao có những thiên tài được lịch sử lưu danh còn có những kẻ IQ rất cao nhưng chỉ sống cuộc đời mờ nhạt,tôn giáo thật sự là gì, linh hồn có thật hay không, chuyển kiếp là gì …

Đọc cuốn sách này và để tư duy của bạn được mở rộng, để khối óc của bạn tò mò và trái tim bạn không ngừng tìm kiếm câu trả lời.

Bây giờ hãy trả lời câu hỏi: Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải, vậy ở giữa là gì???

FB: Thoa Kim

Bài viết của bạn