Cheap authentic jerseys from China
Nên đọc trước khi mua Bạn có phải là đứa trẻ sợ hãi ẩn sau lớp vỏ trưởng thành - Web Sách

Nên đọc trước khi mua Bạn có phải là đứa trẻ sợ hãi ẩn sau lớp vỏ trưởng thành

Tổng hợp ReviewDanh mục đơn: Sách Tiếng ViệtNên đọc trước khi mua Bạn có phải là đứa trẻ sợ hãi ẩn sau lớp vỏ trưởng thành
admin Nhân viên asked 4 tháng ago

Trưởng thành luôn là một con đường chông gai và thực sự khó khăn, nhưng ở đó nhất định sẽ có những người luôn ở bên ta, đồng hành cùng ta và có cả cuốn sách này nữa, một cuốn sách chiếm trọn điểm trong mắt tôi về cả nội dung lẫn hình thức

BẠN CÓ PHẢI LÀ ĐỨA TRẺ SỢ HÃI ẨN SAU LỚP VỎ TRƯỞNG THÀNH

“Trưởng thành là gì?”

Đã bao giờ bạn tự hỏi điều đó chưa? Hay bạn có câu trả lời không? Liệu có phải là người đã đến một độ tuổi nhất định, đã trải qua những cột mốc nhất định: đã tốt nghiệp, đã có gia đình mới là những người trưởng thành? Và tại sao chúng ta luôn khao khát có được nó? Nó có phải là những trải nghiệm vui vẻ đầy hứng khởi hay chỉ là một ảo vọng rực rỡ: Tự do! Tự do quyết định mọi thứ!

Chính tôi – một cô gái sắp bước sang tuổi 20, mải đắm chìm trong những ảo vọng đó mà đã vấp phải những cú ngã bất ngờ. Vừa mới vài ngày trước, tôi đã kết thúc một mối tình chóng vánh, trượt phỏng vấn vào một công việc yêu thích, vụt mất học bổng vì ngủ quên một bữa và hôm nay, lại một lần nữa tôi bị cho thôi việc. Rệu rã bước đi trên con phố tấp nập, những câu hỏi về trưởng thành cứ xoay quanh suy nghĩ của tôi, vừa thở dài vừa day dứt rằng mục đích sống của mình rốt cuộc là gì? Cuộc sống của người lớn mệt mỏi đến thế ư? Và cứ thế những dòng suy nghĩ đã đưa tôi đến một hiệu sách quen thuộc, tôi ngồi vào một góc ít ai lui tới và lấy từ hàng sách dưới cùng một cuốn sách của nhà xuất bản Thế giới với cái tên khá dài: “Bạn có phải là đứa trẻ sợ hãi ẩn sau lớp vỏ trưởng thành?”

Tôi ngồi đó với đôi mắt thẫn thờ nhìn chăm chú vào bìa sách, chỉ là một bìa sách đơn giản với hai gam màu trắng – xanh cùng với một chiếc note nhỏ: hành trình vượt qua trầm cảm. Và cuốn sách này đã khiến tôi yêu từ cái nhìn đầu tiên, không chỉ vì đó là thể loại sách tôi yêu thích mà xen kẽ nội dung là những hình vẽ minh họa rất thú vị. Tôi nhanh chóng thanh toán với số tiền ít ỏi còn lại của mình, rồi trở về nhà đọc liền mạch 191 trang sách đó vì đã hoàn toàn bị cuốn theo từng câu chữ mà không thể gấp cuốn sách lại được.

“Bạn có phải là đứa trẻ sợ hãi ẩn sau lớp vỏ trưởng thành?” không giống những cuốn sách self-help khác mà giống như một cuốn tự truyện về các vấn đề tâm lý của chính tác giả – Beth Evans. Cô là người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế (OCD) từ năm 8 tuổi, bị trầm cảm từ năm 14 tuổi. Là họa sĩ vẽ minh họa và truyện tranh nổi tiếng, minh họa cho cuốn Breaking Mad (Anna William-son) đứng đầu Amazon UK nhưng cô đã mạnh dạn chia sẻ một cách chân thực và hài hước những trải nghiệm của mình trong việc chiến đấu và vượt qua những rối loạn tâm lý này.

Chứng OCD dưới con mắt người bình thường được coi là một tính cách rất đỗi cuốn hút và đáng yêu như là thích mọi thứ phải theo thứ tự bảng chữ cái và xếp theo màu,… nhưng họ lại không thấy được đó là sự khổ sở, là nỗi đau thấu tâm can đối với người mắc chứng bệnh này. Với Beth Evans, cô bị ám ảnh vì sợ nhiễm bệnh do vi khuẩn nên đã phải tự trấn an bản thân bằng hàng đống nghi lễ “tắt bật đèn trước khi đi ngủ, rửa tay bốn lần, bước qua cửa hai lần, cuộn người dưới hàng đồng lớp chăn”. Những thói quen kỳ quặc này đã đẩy cô tới hàng hoạt rắc rối và cô đã trở thành nạn nhân của bắt nạt học đường suốt những năm trung học. Tôi cũng luôn tự hỏi tại sao lại có những người lại soi mói, bàn luận về quyết định của chúng ta, và cho rằng họ biết thế nào là tốt nhất. Để thỏa mãn sự thắc mắc này, Beth Evans đã thực sự gây ấn tượng với tôi với câu văn: “Khi phải nghe mấy bài diễn văn “hãy tích cực lên” tới lần thứ 100, bạn chỉ còn thiếu điều cầm cái thảm yoga quật cho họ một cái hoặc nhét mớ rau cải xoăn vào mồm họ để họ câm miệng lại”. Chi tiết này đã thể hiện rõ nét tâm trạng khó chịu, bực tức của cô khi những người xung quanh liên tục đưa ra những lời khuyên về sức khỏe. Tôi hoàn toàn đồng cảm với Evans bởi lẽ tôi cũng là người luôn suy nghĩ tiêu cực, luôn cảm thấy lo sợ một điều gì đó và bị ám ảnh về ngoại hình. Có thể đối với người bình thường, đó là sự quan tâm nhưng với người mắc bệnh tâm lý, đó lại là liều thuốc giết chết họ, là những lời khuyên sáo rỗng. Với họ, việc phải suy nghĩ tích cực hay sống một cách hạnh phúc và yêu chiều bản thân chẳng hề dễ dàng một chút nào, vì vậy nên động viên họ rằng “Bạn đang làm rất tốt!” mới là sự lựa chọn đúng đắn.

Ở độ tuổi đang chập chững bên ngưỡng cửa trưởng thành, Beth Evans cũng như bất cứ đứa trẻ nào khác cũng đều bị cái nhìn, bị sự phán xét của người khác làm ảnh hưởng và đôi khi còn vô tình gây ra những tổn thương không hề nhỏ cho tâm lý của họ. Và điều họ thực sự cần là sự quan tâm, sự thấu hiểu, sự sẻ chia của người lớn, đó chính là gia đình, những người thân thiết nhất, gần gũi nhất, luôn bao bọc, chở che và không bao giờ bỏ rơi họ. Beth Evans cuối cùng cũng đưa ra một quyết định đúng đắn là tìm đến sự giúp đỡ của bố mẹ mình. Đó là một giây phút cảm xúc của Evans lên đến cao trào và gây ám ảnh người đọc. Cô đã ngồi trong tủ quần áo cùng cánh tay be bét máu, và đi đến phòng bố mẹ cầu cứu sự giúp đỡ. Tôi đã bật khóc khi đọc đến đây. Vì sao ư? Cô đã không cầu cứu bất cứ ai, âm thầm chịu đựng một thời gian dài vì sợ bị xua đuổi, sợ bị nghĩ là mình đang mè nheo, sợ bị soi mói, phán xét. “Ẩn sau lớp vỏ của người trưởng thành, cô chính là một đứa trẻ đang sợ hãi, sợ để lộ cảm xúc, những lo âu, nỗi cô đơn của mình – những cảm xúc xấu xí mà xã hội cho là một người lớn không nên có nhưng thực sự, chính những cảm xúc đó mới là thứ khiến bạn trở thành một “con người” theo nghĩa hoàn thiện nhất.” – Beth Evans.

Trong cuộc sống có rất nhiều những câu chuyện bi thương là đến tận khi người mắc trầm cảm tìm đến cái chết rồi mới được người thân phát hiện ra. Họ sợ việc thừa nhận mình mắc bệnh tâm lý sẽ bị bố mẹ cho rằng do con xem điện thoại nhiều rồi, do con tự tưởng tượng ra thôi… Một lần nữa, tầm quan trọng của gia đình được nhấn mạnh lại. Người lớn nên quan tâm nhiều hơn đến tâm sinh lý của con em mình và đồng thời hãy tin tưởng con và giúp đỡ con, đồng hành cùng con vượt qua những khó khăn trong cuộc sống bởi những đứa trẻ này đã đặt niềm tin nơi họ nhiều đến nhường nào.

Tuy thời điểm viết cuốn sách này, tôi cảm thấy cô chưa hoàn toàn thoát khỏi căn bệnh nhưng đã thấy những tiến bộ từng ngày và rõ rệt. Với cô, “chỉ riêng việc tồn tại được cùng là một niềm hạnh phúc”. Đúng vậy, tuy giữa xã hội hiện đại và hối hả, sẽ có những lúc bản thân ra thấy vô cùng cô đơn, lo lắng, sợ hãi khi không ai hiểu mình hay thấy mình chẳng xứng đáng được yêu thương. Nhưng không sao cả. Hãy cứ tin rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng hoàn hảo, nhưng chúng ta vẫn ở đây, vẫn là chính mình và đang khá hơn từng ngày.

Câu chuyện của Beth Evans qua lời văn của dịch giả Trịnh Thu Hằng đã giúp tôi cũng như nhiều bạn độc giả trẻ khác đồng cảm và hiểu hơn phần nào những suy nghĩ phức tạp đang hiện hữu trong mình trên con đường trưởng thành. Và người lớn cũng như những người may mắn có suy nghĩ tích cực hơn sẽ biết được thế giới của người mắc bệnh tâm lý thực sự diễn ra như thế nào, để từ đó sẽ biết mình nên phải làm gì để giúp đỡ họ.

Trưởng thành luôn là một con đường chông gai và thực sự khó khăn, nhưng ở đó nhất định sẽ có những người luôn ở bên ta, đồng hành cùng ta và có cả cuốn sách này nữa, một cuốn sách chiếm trọn điểm trong mắt tôi về cả nội dung lẫn hình thức, tuy viết về trầm cảm nhưng dưới con mắt hài hước như vậy sẽ đem lại những lời động viên thấu hiều, sự đồng cảm và những năng lượng tích cực hơn trong suy nghĩ của tôi. Tôi thực lòng cảm ơn Beth Evans đã dũng cảm chia sẻ câu chuyện của mình, giúp tôi vực dậy tinh thần sau những biến cố của tuổi trẻ, những bão giông của cuộc đời và “Bạn có phải là đứa trẻ sợ hãi ẩn sau lớp vỏ trưởng thành” cứ thế đã trở thành cuốn sách có ý nghĩa nhất đối với tôi.

-Phương Giang-

Ảnh: Tủ sách tâm lý

Namiko Nakomi

Your Answer