Review sách truyện Ba người lính ngự lâm của tác giả – ALEXANDRE DUMAS

Tổng hợp ReviewMục: Sách Tiếng ViệtReview sách truyện Ba người lính ngự lâm của tác giả – ALEXANDRE DUMAS
Nhân Trần viết 1 năm trước
“Thế là mình sẽ chẳng còn bạn thân nào nữa, chao ôi ! Chẳng còn gì nữa, chỉ còn những kỷ niệm đắng cay mà thôi…”

Đó là câu gần cuối cùng của quyển sách, do d’Artagnan nói ra khi nhận chức trung úy ngự lâm quân và ba người bạn của chàng thì từ chối chức vụ đó. Ba người bạn thật lòng chúc mừng cho d’Artagnan và mỗi người đi theo một con đường riêng, từ đây họ cũng không còn đi cùng nhau nữa.

Kết thúc này làm mình nghĩ tới chuyện rất nhiều nhóm bạn đã từng rất thân nhau nhưng rồi đến một lúc tất cả họ mỗi người đi mỗi ngã. Không phải vì có mâu thuẫn, không phải vì ganh ghét nhau, không phải vì thấy mình thấp kém mà chỉ vì đã tới thời điểm phù hợp để quyết định không đi với nhau nữa.

Hồi rất trẻ chúng ta giống nhau vì đang bắt đầu mơ ước, bắt đầu khát vọng nhưng khi lớn hơn một chút, khi khát vọng và ước mơ đã rõ ràng thì cũng chính là lúc điểm chung của tất cả trở nên yếu ớt, tan biến dần, điểm riêng biệt trỗi lên mạnh mẽ, mạnh mẽ tới mức người ta đủ sức để đi một mình, để chia tay với những người đã từng cùng mình chiến đấu, cùng mình chia nhau khó khăn, chia nhau từng bữa ăn, từng đồng tiền một…

“Bạn còn trẻ bạn ạ, và những kỷ niệm đắng cay của bạn sẽ có đủ thời gian để chuyển thành những kỷ niệm êm đềm” chàng quý tộc Athos – một trong những người bạn thân đã trả lời với d’Artagnan như vậy.

Có lẽ tất cả chúng ta sau này cũng nghĩ về ngày cũ của mình như cách nghĩ của Athos. Gặp được nhau là may mắn, thân thiết được với nhau là nhờ sự cố gắng, yêu quý được nhau là nhờ đã cùng trải qua cả buồn đau lẫn niềm vui sướng… Nên sau này chuyện hôm nay thường sẽ thành kỷ niệm êm đềm và người bạn cũ sẽ thành thanh xuân tươi đẹp mỗi khi nhắc lại.

Kẻ thù lớn nhất của bốn chàng ngự lâm quân chính là Milady – người phụ nữ xinh đẹp, sang trọng, thông minh nhưng cũng là kẻ độc ác nhất. Milady đầy mưu mô, đầy dã tâm, sẵn sàng giết chết bất kỳ ai đe dọa đến lợi ích của nàng, tất cả những điều này lại được ẩn trong dung mạo đẹp đẽ, lời nói hợp lòng người và thái độ vừa trong sáng vừa yếu đuối.

Milady chết trong đêm tối, người xử chết nàng là 4 chàng lính ngự lâm và anh trai của người đàn ông vì yêu nàng mà mất hết tất cả. Cả năm con người ấy đều mang nỗi oán hận dữ dội với nàng nhưng những người cao quý thì trong hoàn cảnh nào cũng tỏ ra cao quý.

Họ cho Milady có cơ hội thanh minh cho tội ác nhưng mấy lời thanh minh đó không đủ thuyết phục để tha nàng khỏi chết. D’atargnan đã bị lay động trước sự cầu xin của Milady, suýt chút nữa chàng đã tha thứ cho ả dù rằng Milady vừa giết người phụ nữ mà chàng yêu quý nhất. Chính Athos với bản tính can trường, với sự hiểu biết thấu đáo mọi lẽ, đã ngăn cản hành động tha thứ cho kể thù của d’atargnan, tránh để chàng phạm phải một sai lầm là thả kể ác trở về để tiếp tục làm ác.

Vũ khí của Milady là sắc đẹp, là bộ óc tinh ranh, cái miệng biết nói đủ mọi thứ hợp lòng người, là lòng dạ dữ dội chẳng kém gì đàn ông. Thứ vũ khí ấy còn dễ sợ hơn cả họng súng và thanh gươm.

Câu chuyện còn có thêm yếu tố bất ngờ như cuộc sống của chúng ta luôn có trong nó rất nhiều chuyện bất ngờ. Lần đầu tới kinh đô người đầu tiên d’atargnan gặp là Rochefort – kị sỹ của quan tể tướng và trong suốt câu chuyện chàng kị sỹ này thoáng xuất hiện mấy lần và lần nào cũng suýt nữa đã xảy ra quyết đấu vì d’atargnan luôn xem Rochefort là kẻ tử thù. Nhưng đến cuối tác phẩm, ở trang cuối cùng, họ trở thành bạn, cùng đứng chung hàng ngữ.

Chúng ta (người đọc) sẽ nghi ngờ về nhân phẩm của Rochefort từ những chương đầu cho đến mãi về sau, vậy mà chỉ qua mấy câu của chàng nói với d’atargnan ở cuối truyện đã khiến ta thấy có lỗi khi nghĩ xấu cho chàng : “tôi là người bạn tốt mà ông không biết đấy bởi vì ngay sau lần định độ đầu tiên với ông, tôi đã có thể chỉ cần nói một câu với quan thể tướng là ông mất đầu rồi”. Hóa ra chàng kị sỹ ấy cũng có một nhân cách đắng quý.

Có những người bình thường chúng ta rất ghét hoặc không có thiện cảm, chúng ta còn nghĩ rằng họ sẽ nói xấu mình với người khác, sẵn sàng lập mưu hại mình nhưng sau này ta mới phát hiện ra con người ấy công tư phân minh, họ không bao giờ làm gì có lỗi với mình hay ít ra họ còn chẳng bao giờ nói một câu gì bất lợi cho mình cả.

Sách được dịch rất cẩn thận, không có lỗi diễn đạt, lỗi vì tính, lỗi ngữ pháp. Câu chuyện được kể nhẹ nhàng mà lôi cuốn, tác giả không cố đưa ra một thông điệp hay một câu nói nào mang tính triết lý mà chỉ đơn thuần là kể lại câu chuyện phiêu lưu của những người bạn thân, việc học hỏi, chiêm nghiệm được điều gì là thuộc về người đọc.

Nguồn FB: Nhân Trần

Bài viết của bạn

11
+
17
=