Thời niên thiếu của anh và em review sách

Tổng hợp ReviewMục: Sách Tiếng ViệtThời niên thiếu của anh và em review sách
Anh Hoang viết 2 năm trước

Thực ra thì cũng đã lâu rồi tôi chưa đọc ngôn tình. Tính ra cũng phải hai ba năm gì đấy. Vậy nên, khi bị bìa sách xinh xắn ấy lôi kéo và mang về trong tay cuốn “Thời niên thiếu của anh và em” tới từ tác giả Cửu Nguyệt Hi nổi tiếng, bản thân tôi cũng đã có ít nhiều gì đó kì vọng. Và quả thực, cuốn truyện này còn hơn cả mong đợi của tôi.

Thời niên thiếu của anh và em review sách

“Thời niên thiếu của anh và em”, đúng như cái tên, đây là một câu chuyện tình tuổi thanh xuân giữa hai nhân vật chính: Trần Niệm – một cô gái mới tròn tuổi 16 mắc tật nói lắp và Bắc Dã – một cậu thiếu niên ngông cuồng ở tuổi 17. Mới đầu, tôi chỉ nghĩ đơn thuần, à, chắc đây lại là một câu chuyện tình nói về tuổi trẻ như bao cuốn khác mà thôi. Nhưng không, nội dung của cuốn truyện này thực sự khiến tôi vô cùng ấn tượng. Bằng cách dẫn dắt về mối quan hệ cộng sinh giữa các loài sinh vật, Cửu Nguyệt Hi đã hết sức xuất sắc khi từ đó mà tường thuật lại một mảnh tình đầy những trắc trở nhưng cũng cực kì sâu đậm của hai người.

Như đã nói, Trần Niệm không phải là kiểu nữ chính quá sức tài giỏi hay có khả năng ứng biến tức thời, di chuyển đánh nhau nhanh nhẹn dứt khoát. Cô chỉ là một người con gái rất đỗi bình thường, thậm chí có khi còn là nhạt nhòa trong cái môi trường học đường này. Học lực của cô cũng không thuộc dạng quá giỏi giang, chỉ luôn đứng thứ hai mươi, ba mươi trong lớp. Nhưng cũng chính vì vậy mà cô luôn bị biến thành trò tiêu khiển, thú vui để gièm pha, giễu cợt của nhóm người Ngụy Lai. Không chỉ riêng cô mà còn cả nhiều người khác, đặc biệt là Hồ Tiểu Điệp, một cô bạn xinh đẹp ngồi bàn phía trước của cô cũng là nạn nhân của Ngụy Lai.

Cuộc đời cô đã bắt đầu xoay chuyển sau khi Hồ Tiểu Điệp tự tử. Cô phải chịu gấp đôi áp lực từ nhóm Ngụy Lai, ngày ngày đều đến trường với nỗi lo sợ, hoang mang. Không những thế, Trần Niệm còn bị một nhóm côn đồ bắt lấy ở giữa con hẻm vắng khi cô nhấn phím gọi cứu giúp cho cậu trai đang bị nhóm người ấy bạo hành, trấn lột. Thậm chí còn bị cưỡng hôn với chính cậu trai ấy. Tưởng như một chuỗi sự việc ấy là bởi vì số phận bất hạnh không dứt của cô, nhưng ông trời không phụ bạc với bất cứ một ai, chính cậu trai đó cuối cùng lại là sợi chỉ đỏ không thể bị cắt đứt của cô. Cậu ta chính là Bắc Dã.

Bắc Dã là một cậu thiếu niên bất cần, sống một mình trong một căn hộ sập xệ đằng sau chiếc nhà máy bỏ hoang. Mẹ cậu là gái điếm có tiếng, chỉ thỉnh thoảng lắm mới về nhà đưa ít tiền cho cậu tiêu xài hoặc thậm chí còn dẫn cả đàn ông về. Ngày ngày phiêu bạt khắp nơi trong thành phố, giao du với một nhóm côn đồ khác, gần như là đã chạm tay tới bản chất thật của con người: ham muốn và bạo lực. Nhưng cậu vẫn chẳng thể tìm được chính mình, lạc lối giữa một loạt những thứ được gọi là “tệ nạn của xã hội”. Cậu ghét thành phố này, cực kì ghét, ghét những con người nơi đây, ghét cả chính bản thân mình. Tuy nhiên, ngay khi Trần Niệm bước chân vào cuộc đời ấy của Bắc Dã, cậu liền thay đổi. Trở thành một con người vô cùng dễ thương, dịu dàng, ấm áp, người duy nhất mà Trần Niệm có thể hoàn toàn trông cậy vào. Cậu giúp Trần Niệm không còn tật nói lắp, hết lòng bảo vệ cô trước mọi tình huống, kể cả khi đó là tình huống cực đoan nhất, phải đánh đổi bằng sự tự do của cậu. Có lẽ đó chính là biểu hiện rõ nhất của sức mạnh tới từ tình yêu.

Từ những chi tiết nhỏ nhặt những hương thơm nồng nàn của bánh mì mới nướng hay những ánh đèn pha sáng rực trên phố dần được lần lượt thắp lên khi mặt trời lặn xuống, mấy con vịt xinh xắn trong chiếc thùng giấy đã cũ, tất thảy đều đã vô thức trở thành kỉ niệm khó quên, bùng lên trong trái tim hai người thiếu niên một tình yêu sâu đậm, không thể rời bỏ. Đoạn khiến tôi cảm động nhất có lẽ là khi Ngụy Lai bị sát hại, mọi chứng cứ đều hướng về một hung thủ duy nhất là Trần Niệm mặc dù cô hoàn toàn vô can. Bắc Dã đã miệt mài hết công sức, cố gắng tạo ra hàng loạt các bằng chứng để tuyên bố một câu rõ ràng nhất: “Thủ phạm chính là Bắc Dã”. Bắc Dã cậu, đã ngốc nghếch như thế. Không phải là luôn sánh vai sát cánh bên cô, mà chỉ bước theo phía sau Trần Niệm, dõi theo từng bước chân yếu ớt của cô. Tình yêu chân thành này, trái tim vẫn luôn một lòng vì cô này, chỉ có thể so sánh với đại dương mênh mông. Còn cô lại chính là chú cá nhỏ bé đắm mình trong tình yêu đó.

Không thể không nhắc đến một nhân vật, đấy là Trịnh Dịch – một viên cảnh sát vô cùng chính trực, dũng cảm. Tôi không chỉ ngưỡng mộ cái tình yêu, sự che chở của anh dành cho Trần Niệm, mà còn là ý chí tiến thủ, một cái nhìn lạc quan về xã hội đã sớm nhơ nhuốc trong mắt cô. Đây là câu nói của anh mà tôi thích nhất: “Trần Niệm, xin lỗi em, vì để em mới ở tuổi này đã phải chứng kiến những điều xấu xa dơ bẩn ấy. Thật sự xin lỗi em, vì để em phát hiện ra chính nghĩa không phải lúc nào cũng tồn tại sớm như vậy. Có rất nhiều chuyện không đẹp đẽ mà chúng ta không đủ sức thay đổi. Nhưng, anh vẫn luôn hy vọng, em đừng thất vọng về xã hội, đừng thất vọng về con người.” Ánh mắt của anh, tôi có thể cảm nhận được, dường như luôn tràn đầy ánh sáng, hi vọng và lạc quan. Anh là một thái cực hoàn toàn khác của Bắc Dã, hai người ấy, chỉ có một điểm chung duy nhất là yêu Trần Niệm hết lòng.

Đó là tất cả cảm nghĩ của tôi về cuốn sách “Thời thiếu niên của anh và em”. Đây thực sự là cuốn tiểu thuyết mà mọi mọt ngôn tình nên bỏ túi, và kể cả bạn không phải mọt ngôn tình như tôi, bạn cũng nên đọc thử một lần. Tôi hi vọng sau bài này sẽ kiếm thêm được đồng bọn cùng nghiện cuốn truyện này và chúc tất cả một ngày tốt lành!

Nguồn FB: Anh Hoang

Bài viết của bạn

20
+
9
=